Chương 40: Diệt Hắc Y trại (Thượng)

[Dịch] Trường Sinh Gia Tộc: Bắt Đầu Làm Gia Chủ Từ Năm Mười Bảy Tuổi

Tứ Nguyệt Thanh Chi

8.988 chữ

12-07-2026

Ngày hôm sau.

Trong thư phòng tại đại viện gia chủ, Lý Hành Ca vận một thân bạch bào, cúi đầu bên án thư xử lý những tộc vụ tồn đọng suốt thời gian qua.

"Gia chủ, đại trưởng lão đã về, nói muốn cầu kiến ngài."

Bên ngoài thư phòng, một giọng nói cung kính vang lên.

Lý Hành Ca hơi ngẩn ra, thầm nghĩ chắc hẳn đại trưởng lão đã giải quyết xong Trấn Sơn Hổ rồi trở về phục mệnh.

Nghĩ đến đây, hắn ngẩng đầu, đặt quản bút lông trong tay xuống, phân phó: "Mời đại trưởng lão vào."

"Tuân lệnh."

Không lâu sau, đại trưởng lão bước vào, dáng vẻ phong trần mệt mỏi, trông có phần nhếch nhác.

"Gia chủ."

Lý Hành Ca mỉm cười hỏi: "Vất vả cho đại trưởng lão rồi, chuyến đi này có thuận lợi không?"

Nghe vậy, đại trưởng lão không khỏi thở dài, thần sắc ảm đạm đáp: "Nói ra thật hổ thẹn, lão phu đã thất thủ, làm mất thể diện gia tộc, xin gia chủ trách phạt."

Lý Hành Ca nhướng mày, hiển nhiên có chút kinh ngạc.

Với thực lực Khí Huyết cảnh của đại trưởng lão, vậy mà lại không hạ nổi một tên Trấn Sơn Hổ chỉ mới Nhục Thân cảnh đại viên mãn sao?

Trừ phi, tên Trấn Sơn Hổ kia...

Quả nhiên, câu nói tiếp theo của đại trưởng lão đã chứng thực suy đoán của Lý Hành Ca.

"Tên Trấn Sơn Hổ kia không biết đã phá vỡ Khí Huyết thiên quan từ lúc nào. Lão phu giao thủ với hắn suốt nửa canh giờ cũng không làm gì được, bất đắc dĩ đành phải rút lui."

Lý Hành Ca nhướng mày, tay khẽ vuốt cằm, ngón tay gõ nhịp nhàng lên mặt bàn.

"Khí Huyết cảnh... Vậy ra đây chính là chỗ dựa để ngươi dám khinh nhờn Lý gia ta sao?"

Lý Hành Ca cười lạnh một tiếng.

Thấy vẻ mặt đầy hổ thẹn của đại trưởng lão, Lý Hành Ca khẽ cười an ủi: "Đại trưởng lão không cần bận lòng, là ta đã sơ suất. Không ngờ một tên thổ phỉ cỏn con lại có thể đột phá đến Khí Huyết cảnh. Đã vậy, ta sẽ đích thân ra tay, chạm trán tên Trấn Sơn Hổ này một phen."

"Thực lực của tên Trấn Sơn Hổ kia không thể khinh thường, lão phu xin đi cùng gia chủ."

Đại trưởng lão chủ động xin đi.

Thế nhưng Lý Hành Ca lại xua tay, cười nói: "Không cần đâu, đại trưởng lão cứ ở lại trấn thủ gia tộc. Đối phó với Trấn Sơn Hổ, một mình ta là đủ rồi."

Bị Lý Hành Ca từ chối, đại trưởng lão cũng không cố nài nỉ thêm.

Lão hiểu rõ gia chủ nhà mình là người cẩn trọng, chuyện không nắm chắc phần thắng thì tuyệt đối sẽ không làm.

Xem ra, sau lần bế quan trước, gia chủ đã thu hoạch được không ít.

"Gia chủ đi đường cẩn thận."

Đại trưởng lão vẫn không quên dặn dò, nhưng đợi hồi lâu không thấy tiếng đáp lại. Đến khi lão ngẩng đầu lên, bóng dáng của Lý Hành Ca đã biến mất từ lúc nào.

.........

Cùng lúc đó.

Phi Long hiệp, Hắc Y trại, bên trong Tụ Nghĩa đường.

Các đầu mục lớn nhỏ đều đang tề tựu đông đủ.

Trại chủ Trấn Sơn Hổ tựa lưng vào chiếc ghế lớn trải da hổ, ánh mắt sâu thẳm, không biết đang suy tính điều gì.

"Trại chủ, hôm nay ngài đại phát thần uy, đánh bại tên đại trưởng lão Lý gia kiêu ngạo kia, thật sự đã làm rạng danh uy phong của Hắc Y trại chúng ta!"

Một tên tiểu đầu mục mang vẻ mặt nịnh nọt, lên tiếng tâng bốc.

"Đúng vậy, theo ta thấy, mấy cái gọi là thế gia đại tộc kia ở trong mắt trại chủ cũng chỉ đến thế mà thôi."

"Từ nay về sau, để xem kẻ nào còn dám coi thường Hắc Y trại chúng ta nữa."

"Ha ha ha ha..."

Đám đầu mục người một câu ta một câu, mồm năm miệng mười bày tỏ sự hưng phấn trong lòng.Thế nhưng bọn chúng đâu biết, trên ghế chủ vị, sắc mặt Trấn Sơn Hổ càng lúc càng sa sầm.

Bên cạnh, nhị đầu lĩnh vốn tài quan sát sắc mặt vội ghé sát lại, khó hiểu hỏi: "Trại chủ, ngài đánh bại Lý gia đại trưởng lão là chuyện tốt, cớ sao vẫn muộn phiền không vui?"

Trấn Sơn Hổ cười khổ: "Lão nhị, ngươi cũng nghĩ đây là chuyện tốt sao?"

"Chẳng lẽ không phải ư? Uy thế Lý gia tại Bạch Hà huyện đang như mặt trời ban trưa, vậy mà vẫn bị ngài giẫm dưới chân. Nếu chuyện này truyền ra ngoài, nhất định sẽ có thêm nhiều hào kiệt đến đầu quân cho Hắc Y trại chúng ta. Đến lúc đó, biết đâu Hắc Y trại ta lại xưng bá được một phương!"

Dường như đã mường tượng ra viễn cảnh tương lai vẻ vang vô hạn, vẻ mặt nhị đầu lĩnh đầy khao khát.

Trấn Sơn Hổ nghe vậy không khỏi thở dài, khẽ lắc đầu: "Xưng bá một phương? Nực cười, Hắc Y trại ta đại họa lâm đầu đến nơi rồi."

Đám đầu mục nghe vậy, trên mặt thảy đều lộ vẻ khó tin.

"Đánh bại một tên Lý gia đại trưởng lão cỏn con thì tính là gì. Kẻ đáng sợ nhất Lý gia chính là vị gia chủ kia, Lý Hành Ca."

Khi nhắc đến ba chữ Lý Hành Ca, giọng điệu Trấn Sơn Hổ tràn ngập vẻ kiêng dè sâu sắc.

"Trại chủ, việc gì phải đề cao chí khí kẻ khác mà diệt uy phong nhà mình. Lũ thế gia đại tộc kia chỉ giỏi phô trương thanh thế, Lý Hành Ca tuy danh tiếng vang xa, nhưng rốt cuộc có bao nhiêu phần là thực thì còn chưa biết đâu."

Một tên đầu mục khinh khỉnh lên tiếng.

"Phải đó trại chủ, ngài thần uy cái thế, dũng mãnh vô song, việc gì phải kiêng dè tên Lý Hành Ca kia."

"Chúng ta cứ cố thủ trong sơn trại, tên Lý Hành Ca kia làm gì được chúng ta chứ. Hắn mà dám vác mặt tới, ta sẽ vặn đầu hắn xuống làm cầu mà đá."

Một tên đầu mục uống quá chén, say khướt hùa theo.

Trấn Sơn Hổ nhíu mày, vừa định mở miệng quát mắng thì đột nhiên, một cỗ bất an mãnh liệt chợt dâng lên trong lòng.

"Ha ha ha ha, tốt lắm! Ta cũng muốn xem thử, ngươi vặn đầu ta xuống làm cầu đá kiểu gì."

Một giọng nói vô cùng ngông cuồng bá đạo từ xa vọng lại, vang vọng khắp mọi ngóc ngách.

Sóng âm khủng khiếp chấn nát cả cửa nẻo, hung hăng oanh kích thẳng vào màng nhĩ đám người.

Vài tên đầu mục tu vi thấp kém trực tiếp bị chấn ngất xỉu tại chỗ.

Còn tên tiểu đầu mục vừa rồi mới gào thét đòi vặn đầu Lý Hành Ca xuống làm cầu đá, lúc này đã thất khiếu chảy máu, bạo tử mà vong.

Bầu không khí căng thẳng khó tả bao trùm không gian, Hắc Y trại vốn đang ồn ào náo nhiệt chớp mắt đã rơi vào tĩnh lặng như tờ.

Những kẻ còn tỉnh táo đều lộ rõ vẻ kinh hoàng, vô thức siết chặt vũ khí trong tay, dường như làm vậy mới vớt vát được chút cảm giác an toàn.

Trấn Sơn Hổ chậm rãi ngẩng đầu, nhìn về phía xa.

Trên bức tượng đá Sơn Thần cao lớn giữa quảng trường bên ngoài, thình lình xuất hiện một thân ảnh trẻ tuổi đang đứng sừng sững.

Hắn quan sát chúng nhân từ trên cao, tựa như một vị thần linh giáng thế.

Hắn có thân hình thon dài, làn da trắng ngần, hai tay chắp sau lưng, khoác trên mình một thân bạch bào, bên hông thắt đai ngọc hoa lệ có treo một thanh bảo kiếm. Ba ngàn sợi tóc đen tùy ý xõa tung sau đầu, bay múa theo gió.

Quả là một trọc thế giai công tử!

Ngay cả Trấn Sơn Hổ cũng không khỏi kinh thán, có lẽ câu "Mạch thượng nhân như ngọc, công tử thế vô song" sinh ra chính là để phác họa người này.

"Trại chủ Hắc Y trại Hồ Nhất Đao, bái kiến Lý gia chủ!"

Trấn Sơn Hổ mang thần sắc phức tạp nhìn bóng người đằng xa. Ngay khoảnh khắc đối phương xuất hiện, hắn đã biết rõ thân phận của người tới.Gia chủ Thanh Phong Lý thị, thiếu niên thiên kiêu Lý Hành Ca.

Cũng chỉ có hắn mới sở hữu cỗ uy thế đáng sợ đến nhường này.

Tuy sớm biết hắn sẽ đến, nhưng không ngờ lại nhanh đến vậy.

Lúc này, trong lòng Trấn Sơn Hổ dâng lên một cỗ đắng chát khôn cùng.

Kẻ khác đều là đánh thằng nhỏ, mới rước lão già tới.

Mẹ kiếp, gã thì ngược lại, đánh lão già, lại rước về một thằng nhãi, mà thằng nhãi này còn mạnh mẽ và đáng sợ hơn lão già kia gấp trăm lần.

"Hồ Nhất Đao, ngươi không coi Lý gia ta ra gì, cho nên, ta tới đây."

Lý Hành Ca chắp tay sau lưng, thần sắc hờ hững lên tiếng.

Giọng điệu lạnh lẽo ngập tràn sát ý kia khiến Hồ Nhất Đao không khỏi kinh hãi.

Gã vô thức lùi lại vài bước: "Lý gia chủ minh giám, Hắc Y trại ta tuyệt đối không có ý đó. Bao năm qua, người Hắc Y trại đối với Lý gia luôn tơ hào không phạm. Lần trước chỉ là sự cố ngoài ý muốn, do đám thuộc hạ có mắt không tròng. Ta nguyện dâng lên hậu lễ để tạ lỗi, mong Lý gia chủ giơ cao đánh khẽ, chớ vội giáng tội."

Đối mặt với thái độ nhún nhường của Hồ Nhất Đao, Lý Hành Ca hoàn toàn phớt lờ.

Hắn chỉ cười lạnh một tiếng, hờ hững đáp: "Hồ Nhất Đao, mấy lời nhảm nhí ta không muốn nghe. Cho ngươi hai lựa chọn: Quỳ, thì sống! Chiến, thì chết!"

Trước sự bức bách tột cùng của Lý Hành Ca, hơi thở của Hồ Nhất Đao bắt đầu trở nên dồn dập.

Hai tay gã vô thức nắm chặt thành quyền, vì dùng lực quá mạnh mà gân xanh nổi lên cuồn cuộn.

Đúng lúc này, một bóng người chợt bước ra, chắn ngay trước mặt Hồ Nhất Đao.

Gã trừng mắt nhìn Lý Hành Ca, hai mắt đỏ ngầu, ánh nhìn hừng hực lửa hận thù và phẫn nộ.

"Lý Hành Ca, nam tử hán dám làm dám chịu! Dược liệu là ta cướp, người cũng là ta giết, có bản lĩnh thì cứ nhắm vào ta đây!"

Kẻ này chẳng phải ai xa lạ, chính là tứ đầu lĩnh Hắc Y trại - Độc Nhãn.

Nhìn gã hán tử chột mắt đột nhiên xông ra, Lý Hành Ca cười nhạt: "Một con kiến hôi mà cũng dám làm càn trước mặt ta."

Dứt lời, thanh kiếm "Trảm Hư" trong tay hắn khẽ rung lên. Một đạo hàn quang xé gió lóe sáng, Độc Nhãn vội vàng vung đao lên chống đỡ.

Hàn quang lướt qua. Nhìn lại bản thân không mảy may sứt mẻ, Độc Nhãn cười khẩy, lên tiếng châm chọc: "Đường đường là gia chủ Lý gia, hóa ra cũng chỉ..."

Lời còn chưa dứt, Độc Nhãn chợt thấy cổ mình đau nhói.

Gã vô thức muốn đưa tay lên sờ, nhưng đập vào mắt lại là một cái xác không đầu.

Bản dịch được đăng duy nhất ở Bạch Ngọc Sách VIP-Reader!